Jeudi 23 février 2012 4 23 /02 /Fév /2012 09:18

 

          tôi yêu quê tôi, yêu lũy tre già đẹp xinh

          yêu con sông xanh dâng cát hoe vàng bên đình

          yêu trăng buông lơi trên má cô nàng dệt tơ

          và yêu cánh đồng vời xa, ngàn tay đang dựng mùa hoa

          tôi yêu đơn sơ qua mái tranh nghèo mẹ quê

          yêu duyên nên thơ trong tiếng quan họ ước thề

          yêu con đê xưa đưa lối qua chợ làng quê

          và yêu mấy nhịp cầu tre là đây em chờ anh về

         Hồi tôi còn nhỏ, hình ảnh quê tôi là một quê ngoại êm đềm gần giống như bài hát này. Đó là một quê ngoại với rất nhiều họ hàng và nhất là có nhà ông Sáu, em của bà ngoại, với con sông trước nhà, với hàng cây dừa ven sông, với vườn trái cây đầy kiến vàng, với những con lạch chảy chung quanh nhà mà chỉ cần đưa cái vợt vải mùng xuống là vớt lên đủ loại cá cho một bữa cơm. Muốn về nhà ông Sáu thì phải ngồi đò máy từ chợ Mỹ Tho, đò chạy cả tiếng đồng hồ trên sông lớn, qua nhiều cồn, gió mát ơi là mát

         Đối với một đứa trẻ quanh năm sống ở thành phố như tôi thì mỗi lần về quê như thế là " cả mùa xuân trong mùa hạ ". Ở đó tôi được chìu đãi như người ta chìu đãi một tiểu thư về từ thành phố, tôi hãnh diện được mọi người trầm trồ khen nước da trắng so với người dân ở " miệt dưới "

         Cho đến khi rời việt nam, hình ảnh " quê tôi " trở thành " quê hương tôi ", là nơi xa xôi mà ở đó tôi đã bỏ lại cha mẹ, bạn bè, người thân quen. Bỏ lại tất cả những nơi chốn tôi đã đi lại nhiều lần trong hơn hai mươi năm, bỏ lại tất cả những gánh hàng quà rong, tiếng rao trong ngõ hẹp, tiếng võng mẹ đưa kọt kẹt buổi trưa hè. Thời gian trôi qua, sau ba mươi năm ở xứ người thì bây giờ cái hình ảnh quê hương đó trở thành cái gì mình đã có và sẽ không bao giờ tìm lại được

         Một hôm trước tết, nhận được mail của Ngọc Nga, Nga viết " gởi vài hình ảnh quê mình ăn tết làm quà cho các bạn ". Tôi vừa ngạc nhiên vừa suy nghĩ mãi, không biết Ngọc Nga nói đùa hay nói theo thói quen khi dùng chữ " quê mình ". Nhưng khi suy nghĩ kỹ thì có lẽ tôi cũng như Ngọc Nga, đã từ lâu " xin nhận nơi này là quê hương ", dù cho nơi đây tôi không có một gia đình với cha mẹ, không có những khuôn mặt thân quen từ khi tôi chào đời, không có một người bạn đã cùng " mài đũng quần trên ghế nhà trường ". Nơi tôi ở mùa đông có cái lạnh buốt vào xương, ra đường chỉ nghe tiếng tây, trong làng cả năm không nói một tiếng việt với ai ngoài vợ chồng con cái chúng tôi. Có lẽ cũng như Tống Hùng, mỗi độ tết về, ngoài trời tuyết phủ dầy cả thước, nhưng khi cắt cành đào trong vườn mang vào nhà, chưng dĩa trái cây với trái đu đủ, trái xoài nhập từ Thái Lan, đó là cả hình ảnh của một cái tết việt nam.

         Và có lẽ với tất cả những người xa xứ lâu năm như chúng tôi thì bây giờ " quê hương " là nơi này đây, là nơi chúng tôi gắn bó với cuộc sống hàng ngày, là nơi chúng tôi phải hòa nhập vào với nếp sinh hoạt, với thói quen của những người không cùng màu da nhưng đôi khi đã trở thành người " anh em " của chúng tôi

 

http://www.youtube.com/watch?v=QAOgTHg0-DE&feature=related

Par Ngọc Thanh
Ecrire un commentaire
Mardi 7 février 2012 2 07 /02 /Fév /2012 10:31

        Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá ! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Lev Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi:

        - Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?

        Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là “Hán Việt Từ Điển” của Đào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là “Petit Larousse Illustré” in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.

        Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: “ Bibliothèque - Đô Bi - Professeur ”. À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu - tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại !

        Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Đình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.

        - Anh mua bánh bò, bánh tiêu?

        Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu. Bỗng chị sững người chăm chú nhìn vào hai bộ từ điển. Chị ngồi thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai. Ngần ngừ lúc lâu, chị nói:

        - Anh có bán... trả góp không?

        - Trời đất ơi ! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách vở, sách đại hạ giá ai đời bán trả góp ? Vả lại, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?

        - Tôi cần mua cả hai - chị nói tiếp - xin anh giữ, đừng bán cho người khác. Khi nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơn giúp tôi.

        Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Đô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong. Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy, bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh bò bánh tiêu nào được bao nhiêu, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua một lần nên chị xin trả góp.

        Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám:

        - Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng số vốn mà thôi, chị à.

        - Nhưng...

        - Đừng ngại, chị trả góp dần sau này cũng được.

        Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền.

        - Chao ôi, quý hóa quá ! Cảm ơn... cảm ơn... anh nhá !

        Mai lại, chị Tám trả góp tiếp. Chị kể :

         - Thầy Bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi!

        Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét to:

        “ Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski... ơi! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô... ơi! Có những thứ không bao giờ hạ giá được ! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là " Tấm lòng ”.

 

                                                                         Theo net

Par Ngọc Thanh
Ecrire un commentaire
Mercredi 1 février 2012 3 01 /02 /Fév /2012 14:06

         Tống Hùng có nhiều chuyện vui buồn ở hải ngoại để kể với các bạn, còn tôi, tôi muốn kể với các bạn về những khó khăn khi nói tiếng người

         Không biết các bạn ở các xứ nói tiếng anh mỹ thì sao, lúc ban đầu thế nào cũng gặp khó khăn, sau vài chục năm thì chắc thông thạo hơn

         Riêng tôi sau ba chục năm vẫn còn lọng cọng với cái tiếng " cơm xì, cơm xà " này ( comme ci, comme ça = như thế này, như thế nọ )

         Cái khó khăn hàng ngày trong mỗi câu nói đó là phải phân biệt giống. Trong tiếng pháp cái gì cũng chia ra làm hai giống, giống đực và giống cái. Đàn ông, đàn bà, phái nam phái nữ, thú vật cái đực có giống thì đã đành, đằng này đồ vật mà cũng có giống thì thật cai go.

         Hễ giống đực thì có chữ " le " ( phát âm theo tiếng việt là " lơ ") đứng đàng trước, giống cái thì chữ " la". Thí dụ gỗ là giống đực, " le bois ", người thợ mộc dùng " le " gỗ đóng thành cái bàn, cái bàn lại biến thành " la table ", có lạ lùng không. Tống Hùng nhìn vào ngực người đối diện để biết là đàn ông hay đàn bà thì có lý, chứ bây giờ biểu tui nhìn vô cái bàn hay cái ghế rồi si nghĩ ra nó là giống đực hay giống cái thì tui chịu. Một thí dụ khác, bột là " la farine ", dùng " la" bột nướng ra thành bánh mì thì bánh mì lại là " le pain ", đúng là điên cái đầu. Nếu nói về số đếm thì nếu là giống đực thì nói " un pain " ( một cái bánh mì ), còn loại giống cái thì phải nói " une table " ( một cái bàn ), chẳng hạn vậy. Có người kể với tôi, hồi mới qua tây không biết cái bánh croissant (loại bánh có dạng sừng trâu nổi tiếng của tây ) là giống đực hay giống cái, cho nên khi vô tiệm bánh mình muốn mua một cái croissant thôi mà không biết phải nói " un " hay " une " đành phải mua hai cái croissant ( deux croissant ) cho chắc ăn

         Còn cái này nữa, tên các quốc gia trên thế giới cũng có chữ " le " hay " la " đàng trước, thí dụ " le Việt nam, " la Suisse " ( nước Thụy sĩ ), " le Bresil " ( nước Ba tây ), " la Suede" ( nước Thụy điển )....cái này thì lâu ngày quen dùng thôi chứ tôi cũng chẳng biết dựa vào đâu mà ông tây xếp xứ mình vào giống đực, Thụy sĩ vào giống cái, vân vân và vân vân...Nhưng nếu tên một xứ bắt đầu bằng một nguyên âm như chữ A, E, I, U...thì đứng đàng trước chỉ có một chữ " l " thêm cái phẩy. Thí dụ như l' Allemagne ( nước Đức ), l' Espagne ( nước Tây ban nha ), l' Italie ( nước Ý đại lợi ). Với những nước này thì cho tới bây giờ ở trên đất tây hơn ba chục năm tui cũng không biết xứ họ là giống đực hay giống cái. Riêng xứ Huê kỳ thì lại có chữ " les " ( những = số nhiều ) đứng trước, les Etats Unis ( nhiều quốc gia hợp lại )

         Nói túm lại là để không bị chê là nói tiếng tây ngọng, tôi thường " ăn gian " mỗi khi không chắc giống loại của chữ đó, thay vì phát âm " le " hay " la " thì tôi cứ làu bàu trong miệng " li ", và thay vì nói " un " hay " une " thì cứ làm lẹ " uông " cho nó xong. 

         Mà thường thì học cái gì hay thì mình học chậm chứ học cái gì bậy thì lại nhanh hơn, bởi vậy cho tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ hồi đó trong giờ pháp văn, đứa nào nói tiếng tây loạn cào cào như tôi thì thầy Tới thường lắc đầu nói " phi nia lô đia " ( finir l'eau dire ), có nghĩa là " hết nước nói " !

Par Ngọc Thanh
Ecrire un commentaire
Mardi 31 janvier 2012 2 31 /01 /Jan /2012 11:44

Gởi thêm vài hình ảnh đi thăm đất nước ta, Vịnh Hạ long, cho các bạn xem

 

Chùa Yên Tử

                                                                 Chùa Yên tử

 

 

 PHOTO-VN 3396

 

 

PHOTO-VN 3460

 

Vịnh Hạ Long

 

Vịnh trống mái

                                                        Hòn Trống Mái

Par Bích Diêu
Ecrire un commentaire
Mardi 31 janvier 2012 2 31 /01 /Jan /2012 11:38

Nhìn ngực phụ nữ

Đọc cái tựa là đã thấy cực kỳ ấn tượng và ...hấp dẩn , có lẻ Bạn đang nghĩ rằng Tôi đang nói bóng gió gì đây , chứ ốm yếu , nhỏ con và nhát như thỏ , thì làm sao Tôi dám làm chuyện ấy ? Không , Tôi đang nói đúng nghĩa đen đó , để Tôi kể bạn nghe ...

Do ảnh hưởng của lể giáo Việt Nam , và do hồi đó , để đi định cư tại Canada , Tôi có học sơ qua tiếng Pháp tại Trung tâm văn hóa Pháp với bộ sách Sans Frontière , nên khi qua đây , lúc chào hỏi một người lạ , Tôi sử dụng ngôi thứ đàng hoàng :"Bonjour Madame" - "Bonjour Monsieur" , nghiã là "chào Ông" - "chào Bà" , chứ không ăn nói trống không :"Chào" , như bọn Tây Quebecois ; nhớ hồi mới qua , còn xử dụng xe buýt để di chuyển , mấy lần bước lên xe không nhìn tài xế thật kỷ lưởng , nên thấy ông Tây bự như con voi , râu mép , lông tay vàng rực , Tôi vừa nhoẻn miệng cười vừa chào "Bonjour Mon...." , vì thấy Tôi lịch sự dể thương , chào hỏi đàng hoàng khi lên xe , nên tài xế cũng quay đầu laị và chào hỏi Tôi :"Bonjour , ca va bien Toi ?" (hello , Bạn khoẻ không?), trời đất !một "bà" tài xế chứ không phải là ông!!nhờ đang chào giữa chừng nên Tôi đã thắng cái lưởi lại và quẹo liền tức thì thành ra câu chào "Bonjour MonMadame"(vì cái chữ Mon phát âm là mơ nên Tôi lái qua thành ma đàm cũng dể), bởi vậy từ đó , hể mà gặp tên Tây nào cao to bặm trợn , thì trước khi chào hỏi , nói thật , Tôi hay nhìn lén xem có ... ngực hay không ..hehehe...

Mười mấy năm sau , không ngờ Tôi cũng lại phải thỉnh thoảng nhìn ngực phụ nữ Tây nữa , nhưng bây giờ bảnh rồi , không còn là dân chân ướt chân ráo mới qua , nên mỗi lần cần nhìn là Tôi nhìn thẳng thừng , kỷ lưởng , chứ không còn care là bị ...ăn tát tai ... Chuyện như vầy : là ma mới trong nhà dưởng lảo , và vì làm việc với tinh thần trách nhiệm , nên công việc hàng ngày của tôi rất đa dạng , nhưng nói chung là là lau chùi dọn dẹp , khử trùng phòng ốc v.v. Có một hôm Tôi phụ trách vệ sinh của một tầng lầu (trung bình 40 phòng), bước vào một phòng nọ , Tôi thấy bà cụ Élizabeth đã phủ drap trắng kín mặt rồi , khoẻ!bạn hiểu tại sao không , vì trong trường hợp như vậy , thì phải đợi công ty mai táng tới mang xác đi , và sau đó là công việc của người phụ trách khử trùng (cho dù căn phòng sạch sẽ và không có vi trùng , cũng phải lau lại hoàn toàn bằng thuốc , để chuẩn bị đón người mới tới cư trú), như vậy là Tôi bớt một phòng để dọn dẹp ..hehehe.. Đến chiều , bà xếp của khu vực đó hỏi Tôi rằng tại sao Tôi không dọn dẹp căn phòng đó , thì Tôi nói cho bả biết đó là job của thằng John , hôm nay Tôi không phụ trách việc khử trùng , và hỏi thòng một câu là nhà quàn đã tới mang bà Élizabeth đi chưa ? Bà xếp trố mắt , vừa nhìn Tôi vừa chỉ tay vô bàn ăn , trời đất !! bà cụ đang được mấy cô hộ lý đút cháo !!!

Một lần khác , đang đứng lau cái tay vịn của giường một bà cụ , thì bà y tá trưởng khu vực đi ngang , thấy Tôi bà ấy chào :"Bonjour Văn , khoẻ không , hôm nay ông làm job khử trùng thế cho John hả , sao không đợi nhà quàn tới lấy xác đi rồi hảy làm việc?" ...Trời đất , ai dè nảy giờ Tôi đang làm việc cạnh một người đã ngũ...luôn mà không biết !!bởi vì người nhà của bà cụ đã đến và đang vô phòng ăn pha café uống trong lúc đợi nhân viên công ty mai táng tới , nên y tá đâu có lấy drap đắp kín mặt đâu !!!

Thế là từ đó , Tôi mà bước vào phòng nào mà bịnh nhân đang ngũ là Tôi phải nhìn kỷ vào ngực xem còn thở hay không , mà khổ nổi , đa phần người già nằm nơi đây là những bà cụ , và nhiều người hơi thở yếu lắm rồi , bởi vậy không nhìn kỷ để xem còn sống hay không mà cứ đoan chắc là ...chết liền !!

Mà nghĩ kỷ lại số Tôi đúng là con rệp , khi dám nhìn chăm chú , nhìn kỷ càng ngực phụ nữ , thì "tóc vàng sợi nhỏ" không còn ... mười tám , mà đã là ... tám mươi mốt cái xuân xanh ....!!!

Hẹn Bạn dịp khác với một câu chuyện mới , còn Bạn , chắc Bạn cũng có những câu chuyện vui buồn nơi đất khách , kể cho Tôi và mọi người nghe đi ...  

Par Tống Hùng
Ecrire un commentaire
 
Créer un blog gratuit sur over-blog.com - Contact - C.G.U. - Rémunération en droits d'auteur - Signaler un abus - Articles les plus commentés