Partager l'article ! Chuyện vui buồn hải ngoại (2): Nhìn ngực phụ nữ Đọc cái tựa là đã thấy cực kỳ ấn tượng và ...hâ ...
Nhìn ngực phụ nữ
Đọc cái tựa là đã thấy cực kỳ ấn tượng và ...hấp dẩn , có lẻ Bạn đang nghĩ rằng Tôi đang nói bóng gió gì đây , chứ ốm yếu , nhỏ con và nhát như thỏ , thì làm sao Tôi dám làm chuyện ấy ? Không , Tôi đang nói đúng nghĩa đen đó , để Tôi kể bạn nghe ...
Do ảnh hưởng của lể giáo Việt Nam , và do hồi đó , để đi định cư tại Canada , Tôi có học sơ qua tiếng Pháp tại Trung tâm văn hóa Pháp với bộ sách Sans Frontière , nên khi qua đây , lúc chào hỏi một người lạ , Tôi sử dụng ngôi thứ đàng hoàng :"Bonjour Madame" - "Bonjour Monsieur" , nghiã là "chào Ông" - "chào Bà" , chứ không ăn nói trống không :"Chào" , như bọn Tây Quebecois ; nhớ hồi mới qua , còn xử dụng xe buýt để di chuyển , mấy lần bước lên xe không nhìn tài xế thật kỷ lưởng , nên thấy ông Tây bự như con voi , râu mép , lông tay vàng rực , Tôi vừa nhoẻn miệng cười vừa chào "Bonjour Mon...." , vì thấy Tôi lịch sự dể thương , chào hỏi đàng hoàng khi lên xe , nên tài xế cũng quay đầu laị và chào hỏi Tôi :"Bonjour , ca va bien Toi ?" (hello , Bạn khoẻ không?), trời đất !một "bà" tài xế chứ không phải là ông!!nhờ đang chào giữa chừng nên Tôi đã thắng cái lưởi lại và quẹo liền tức thì thành ra câu chào "Bonjour MonMadame"(vì cái chữ Mon phát âm là mơ nên Tôi lái qua thành ma đàm cũng dể), bởi vậy từ đó , hể mà gặp tên Tây nào cao to bặm trợn , thì trước khi chào hỏi , nói thật , Tôi hay nhìn lén xem có ... ngực hay không ..hehehe...
Mười mấy năm sau , không ngờ Tôi cũng lại phải thỉnh thoảng nhìn ngực phụ nữ Tây nữa , nhưng bây giờ bảnh rồi , không còn là dân chân ướt chân ráo mới qua , nên mỗi lần cần nhìn là Tôi nhìn thẳng thừng , kỷ lưởng , chứ không còn care là bị ...ăn tát tai ... Chuyện như vầy : là ma mới trong nhà dưởng lảo , và vì làm việc với tinh thần trách nhiệm , nên công việc hàng ngày của tôi rất đa dạng , nhưng nói chung là là lau chùi dọn dẹp , khử trùng phòng ốc v.v. Có một hôm Tôi phụ trách vệ sinh của một tầng lầu (trung bình 40 phòng), bước vào một phòng nọ , Tôi thấy bà cụ Élizabeth đã phủ drap trắng kín mặt rồi , khoẻ!bạn hiểu tại sao không , vì trong trường hợp như vậy , thì phải đợi công ty mai táng tới mang xác đi , và sau đó là công việc của người phụ trách khử trùng (cho dù căn phòng sạch sẽ và không có vi trùng , cũng phải lau lại hoàn toàn bằng thuốc , để chuẩn bị đón người mới tới cư trú), như vậy là Tôi bớt một phòng để dọn dẹp ..hehehe.. Đến chiều , bà xếp của khu vực đó hỏi Tôi rằng tại sao Tôi không dọn dẹp căn phòng đó , thì Tôi nói cho bả biết đó là job của thằng John , hôm nay Tôi không phụ trách việc khử trùng , và hỏi thòng một câu là nhà quàn đã tới mang bà Élizabeth đi chưa ? Bà xếp trố mắt , vừa nhìn Tôi vừa chỉ tay vô bàn ăn , trời đất !! bà cụ đang được mấy cô hộ lý đút cháo !!!
Một lần khác , đang đứng lau cái tay vịn của giường một bà cụ , thì bà y tá trưởng khu vực đi ngang , thấy Tôi bà ấy chào :"Bonjour Văn , khoẻ không , hôm nay ông làm job khử trùng thế cho John hả , sao không đợi nhà quàn tới lấy xác đi rồi hảy làm việc?" ...Trời đất , ai dè nảy giờ Tôi đang làm việc cạnh một người đã ngũ...luôn mà không biết !!bởi vì người nhà của bà cụ đã đến và đang vô phòng ăn pha café uống trong lúc đợi nhân viên công ty mai táng tới , nên y tá đâu có lấy drap đắp kín mặt đâu !!!
Thế là từ đó , Tôi mà bước vào phòng nào mà bịnh nhân đang ngũ là Tôi phải nhìn kỷ vào ngực xem còn thở hay không , mà khổ nổi , đa phần người già nằm nơi đây là những bà cụ , và nhiều người hơi thở yếu lắm rồi , bởi vậy không nhìn kỷ để xem còn sống hay không mà cứ đoan chắc là ...chết liền !!
Mà nghĩ kỷ lại số Tôi đúng là con rệp , khi dám nhìn chăm chú , nhìn kỷ càng ngực phụ nữ , thì "tóc vàng sợi nhỏ" không còn ... mười tám , mà đã là ... tám mươi mốt cái xuân xanh ....!!!
Hẹn Bạn dịp khác với một câu chuyện mới , còn Bạn , chắc Bạn cũng có những câu chuyện vui buồn nơi đất khách , kể cho Tôi và mọi người nghe đi ...
Derniers Commentaires